花径

唐代 韦应物
山花夹径幽,古甃生苔涩。胡床理事馀,玉琴承露湿。 朝与诗人赏,夜携禅客入。自是尘外踪,无令吏趋急。
shān huā jiā jìng yōu   zhòu shēng tái chuáng shì   qín chéng shī 湿
cháo shī rén shǎng   xié chán shì chén wài zōng   lìng