怀子与
秋风鼓棹大河滨,醉里悲歌若有神。岂为声名容跋扈,渐留心事向沈沦。
霜明顾渚梅花发,潮满施溪月色新。处处风光堪自媚,即论谁是眼中人。
qiū
秋
fēng
风
gǔ
鼓
zhào
棹
dà
大
hé
河
bīn
滨
,
zuì
醉
lǐ
里
bēi
悲
gē
歌
ruò
若
yǒu
有
shén
神
qǐ
。
wèi
岂
shēng
为
míng
声
róng
名
bá
容
hù
跋
jiàn
扈
,
liú
渐
xīn
留
shì
心
xiàng
事
shěn
向
lún
沈
沦
。
shuāng
霜
míng
明
gù
顾
zhǔ
渚
méi
梅
huā
花
fā
发
,
cháo
潮
mǎn
满
shī
施
xī
溪
yuè
月
sè
色
xīn
新
chù
。
chù
处
fēng
处
guāng
风
kān
光
zì
堪
mèi
自
jí
媚
,
lùn
即
shuí
论
shì
谁
yǎn
是
zhōng
眼
rén
中
人
。