怀竹叔寿诗

明代 唐顺之
门傍清溪长自扃,阴阴丛竹绕幽庭。地偏南郭人堪隐,秋尽困篱菊正馨。 笑傲百年惟稼圃,风流两世擅丹青。不须海上求灵药,元是江边老岁星。
mén bàng qīng zhǎng jiōng   yīn yīn cóng zhú rào yōu tíng piān nán guō rén kān yǐn qiū   jǐn kùn zhèng xīn    
xiào ào bǎi nián wéi jià   fēng liú liǎng shì shàn dān qīng hǎi shàng qiú líng yào yuán   shì jiāng biān lǎo suì xīng