怀忠子

宋代 释德洪
昏花委篝灯,夜雨集梧井。空房啮饥鼠,坏壁咽寒蚓。 有生独多艰,念极泪殷枕。亲朋势宜绝,丑恶讳闻听。 弃遗等苦李,零落如断梗。忠也新数面,义已到刎颈。 愿留广推挤,守护轻躯命。逐臭宁有理,嗜痂亦天性。 人情骨肉离,道义燕秦并。相逢百忧中,如热啜甘冷。 气清秋泼山,韵胜月夕镜。何时一丘壑,携子脱尘境。 风林作清啸,追步千峰顶。
hūn huā wěi gōu dēng   jǐng kōng fáng niè shǔ huài   yàn hán yǐn    
yǒu shēng duō jiān   niàn lèi yīn zhěn qīn péng shì jué chǒu   è huì wén tīng    
děng   líng luò duàn gěng zhōng xīn shù miàn   dào wěn jǐng    
yuàn liú guǎng 广 tuī   shǒu qīng mìng zhú chòu níng yǒu shì   jiā tiān xìng    
rén qíng ròu   dào yàn qín bìng xiāng féng bǎi yōu zhōng   chuò gān lěng    
qīng qiū shān   yùn shèng yuè jìng shí qiū xié   zi tuō chén jìng    
fēng lín zuò qīng xiào   zhuī qiān fēng dǐng