怀忠堂辞

宋代 王炎
跂逸驾兮前修,佩武符兮典州。 迹已陈兮德新,可敬而慕兮几春复秋。 意其存兮閟千万年之原,谓其逝兮乃在浮罗之颠。 奋忠精兮取义,贯羲娥兮烂然。 隘尘寰兮上征,挥八极兮为仙。 黄鹄脱骖兮素虯停驷,几弭节兮念遗民而来顾。 高弁苍苍兮清苕瀰瀰,公来游兮湖山增美。 游观罢兮来归。有蒲与荷兮清泠之池, 鱼鸟怀生兮欣欣焉。其有依银钩虿尾兮, 灿翠珉而陆离。弦琴兮击鼓, 羞羔豚兮酌醑。跪起以荐兮愿公燕喜。 公燕喜兮吾民乐康。却灾沴兮蠲除不祥。
jià qián xiū   pèi diǎn zhōu  
chén xīn   jìng ér chūn qiū  
cún qiān wàn nián zhī yuán   wèi shì nǎi zài luó zhī diān  
fèn zhōng jīng   guàn é làn rán  
ài chén huán shàng zhēng   huī wèi xiān  
huáng tuō cān qiú tíng   jié niàn mín ér lái  
gāo biàn cāng cāng qīng sháo   gōng lái yóu shān zēng měi  
yóu guān lái guī yǒu qīng líng zhī chí    
niǎo huái 怀 shēng xīn xīn yān yǒu yín gōu chài wěi    
càn cuì mín ér xián qín    
xiū gāo tún zhuó guì jiàn yuàn gōng yàn    
gōng yàn mín yuè kāng què zāi juān chú xiáng