怀智栖上人

唐代 尚颜
临水登山自有期,不同游子暮何之。闲眠默坐身堪赏, 已去还来事可知。林鸟隔云飞一饷,草虫和雨叫多时。 思君最易令人老,倚槛空吟所寄诗。
lín shuǐ dēng shān yǒu   tóng yóu zhī xián mián zuò shēn kān shǎng  
hái lái shì zhī lín niǎo yún fēi xiǎng   cǎo chóng jiào duō shí
jūn zuì lìng rén lǎo   kǎn kōng yín suǒ shī