怀远堂

宋代 叶适
祖后昔尊御,忠邪初混茫。 诐行扬于庭,直词招自旁。 尽锄新法秽,远拯疲民康。 白头失路者,冠服煇以煌。 尤工抑外家,减官卑轮箱。 累然两孤侄,赋禄上团防。 赐书课熟读,敛衽常敬庄。 盘筵化蒲苋,歌舞讳姬姜。 堂开瞰远野,惟见条山苍。 不知天何意,反掌异存亡。 何人致颠覆,使我同披猖。 胡云半点黑,汴水千里黄。 飘萧离宫殿,零落趁伦荒。 三吴通韦岸,中禁隔龙光。 曾孙更寂寞,泥里弄耕桑。 风掀炊馌灶,雨烂漫晒禾场。 稍复卓墟墅,渐能满囷仓。 旧居重回首,欲指川无梁。 哀哉血腥涴,狐兔久埋藏。 想其屡易主,指说故侯王。 时运从代谢,形神终惨伤。 翁今垂八十,健悍嗔扶将。 句中青玉案,壁上乌丝行。 细抄四檐动,绕看三伏凉。 渚清莲叶晓,露净菊枝芳。 鹤笼翅羽阔,渔艓波浪长。 凛怀南狩日,驴溃非一方。 当由后请命,所以再隆昌。 籲俊虽草莽,象贤本虞唐。 不应妇尧舜,早已坠簪裳, 劝翁善眠食,神道分否藏。 会须诏飞下,洗沐朝建章。
hòu zūn   zhōng xié chū hùn máng  
xíng yáng tíng   zhí zhāo páng  
jǐn chú xīn huì   yuǎn zhěng mín kāng  
bái tóu shī zhě   guān huī huáng  
yóu gōng wài jiā   jiǎn guān bēi lún xiāng  
lèi rán liǎng zhí   shàng tuán fáng  
shū shú   liǎn rèn cháng jìng zhuāng  
pán yán huà xiàn   huì jiāng  
táng kāi kàn yuǎn   wéi jiàn tiáo shān cāng  
zhī tiān   fǎn zhǎng cún wáng  
rén zhì diān   shǐ 使 tóng chāng  
yún bàn diǎn hēi   biàn shuǐ qiān huáng  
piāo xiāo gōng diàn 殿   líng luò chèn lún huāng  
sān tōng wéi àn   zhōng jìn lóng guāng  
zēng sūn gèng   lòng gēng sāng  
fēng xiān chuī zào   làn màn shài cháng  
shāo zhuó shù   jiàn néng mǎn qūn cāng  
jiù chóng huí shǒu   zhǐ chuān liáng  
āi zāi xuè xīng   jiǔ mái cáng  
xiǎng zhǔ   zhǐ shuō hòu wáng  
shí yùn cóng dài xiè   xíng shén zhōng cǎn shāng  
wēng jīn chuí shí   jiàn hàn chēn jiāng  
zhōng qīng àn   shàng xíng  
chāo yán dòng   rào kàn sān liáng  
zhǔ qīng lián xiǎo   jìng zhī fāng  
lóng chì kuò   dié làng zhǎng  
lǐn huái 怀 nán shòu   kuì fēi fāng  
dāng yóu hòu qǐng mìng   suǒ zài lóng chāng  
jùn suī cǎo mǎng   xiàng xián běn táng  
yīng yáo shùn   zǎo zhuì zān cháng  
quàn wēng shàn mián shí   shén dào fēn fǒu cáng  
huì zhào fēi xià   cháo jiàn zhāng