怀友人

唐代 孟贯
浮世况多事,飘流每叹君。路岐何处去,消息几时闻。 吟里落秋叶,望中生暮云。孤怀谁慰我,夕鸟自成群。
shì kuàng duō shì   piāo liú měi tàn jūn chǔ   xiāo xi shí wén
yín luò qiū   wàng zhōng shēng yún huái 怀 shuí wèi   niǎo chéng qún