怀隐堂

宋代 周邦彦
昔贤抱奇识,阅世犹鼠肝。 深颦畏轩冕,自谓山林宽。 至今仰高躅,凛若冰雪寒。 我侯坐少孤,久著聚鶡, 屡费黄金丸。归来长太息, 依旧一瓢箪。偶逢隐者谷, 爱此高巑屼。结庐面绝壁, 所幸一枝安。侯今未全老, 每据伏波鞍。曷不持长缨, 取虏报县官。功名事不磨, 未可乐丘墦。嗟我如鹪鹩, 尽室寄苇萑。谋居转幽邃, 欲把严陵竿。归管道环堵室, 始觉生理。因侯有华构, 弥起百忧端。
xián bào shí   yuè shì yóu shǔ gān
shēn pín wèi xuān miǎn   wèi shān lín kuān
zhì jīn yǎng gāo zhú   lǐn ruò bīng xuě hán
hóu zuò shǎo   jiǔ zhù  
fèi huáng jīn wán guī lái cháng tài  
jiù piáo dān ǒu féng yǐn zhě  
ài gāo cuán jié miàn jué  
suǒ xìng zhī ān hóu jīn wèi quán lǎo  
měi ān chí cháng yīng  
bào xiàn guān gōng míng shì  
wèi qiū fán jiē jiāo liáo  
jìn shì wěi huán móu zhuǎn yōu suì  
yán líng gān 竿 guī guǎn dào huán shì  
shǐ jué shēng yīn hóu yǒu huá gòu  
bǎi yōu duān