淮阴叹

明代 李东阳
营门昼开齐犬吠,蒯生相人先相背。 古来鸟尽良弓藏,近时刎颈陈与张。 功成四海身无地,归楚楚疑归汉忌。 极知犹豫成祸胎,时乎时乎不再来。 君王恩深辩士走,淮阴胸中血一斗。 妇人手执生杀机,赤族不待君王归。 君王归,神为恻。 独不念秋毫皆信力,舍人一嗾彭王殂。 淮阴之辞真有无?噫吁?!淮阴之辞真有无?
yíng mén zhòu kāi quǎn fèi   kuǎi shēng xiàng rén xiān xiāng bèi  
lái niǎo jǐn liáng gōng cáng   jìn shí wěn jǐng chén zhāng  
gōng chéng hǎi shēn   guī chǔ chǔ guī hàn  
zhī yóu chéng huò tāi   shí shí zài lái  
jūn wáng ēn shēn biàn shì zǒu   huái yīn xiōng zhōng xuè dòu  
rén shǒu zhí shēng shā   chì dài jūn wáng guī  
jūn wáng guī   shén wèi  
niàn qiū háo jiē xìn   shè rén sǒu péng wáng  
huái yīn zhī zhēn yǒu     ?   huái yīn zhī zhēn yǒu