淮阴侯庙歌

明代 王世贞
咸阳倾城葬祖龙,嫔嫱掩泣千花红。十二金人销不尽,揭竿斩木飘于风。 是时韩生业钓者,其志固已无山东。辕门执戟重瞳子,巴蜀为坛隆准公。 白帝雄图久成灭,乌江独马非为功。归来故乡高筑宫,黄金如山一日空。 齐赵诸侯在指掌,俛仰宇内无英雄。三夺军权再被缚,束手不待如发蒙。 乃知天授岂人力,代相之约何匆匆,当时幸不烹蒯通。 呜呼馀子焉足数,往往铁劵埋膏斧。骊山刑客布乎王,长安彻侯哙等伍。 微时犹营万家墓,贵日翻悭一抔土。尚令黄河羞汉带,日夜崩涛夺钲鼓。 乍可吾徒设瓣香,莫令儿辈陈牲酤。荒阶突兀见老桧,乾坤荧荧日渐吐。 五陵王气横亘天,亦复寂寞成今古。
xián yáng qīng chéng zàng lóng   pín qiáng yǎn qiān huā hóng shí èr jīn rén xiāo jìn jiē   gān zhǎn 竿 piāo fēng    
shì shí hán shēng diào zhě   zhì shān dōng yuán mén zhí zhòng tóng   shǔ wèi tán lóng zhǔn gōng    
bái xióng jiǔ chéng miè   jiāng fēi wéi gōng guī lái xiāng gāo zhù gōng huáng   jīn shān kōng    
zhào zhū hóu zài zhǐ zhǎng   yǎng nèi yīng xióng sān duó jūn quán zài bèi shù   shǒu dài mēng    
nǎi zhī tiān shòu rén   dài xiāng zhī yuē cōng cōng   dāng shí xìng pēng kuǎi tōng  
zi yān shù   wǎng wǎng tiě juàn mái gāo shān xíng wáng cháng   ān chè hòu kuài děng    
wēi shí yóu yíng wàn jiā   guì fān qiān póu shàng lìng huáng xiū hàn dài   bēng tāo duó zhēng    
zhà shè bàn xiāng   lìng ér bèi chén shēng huāng jiē jiàn lǎo guì qián   kūn yíng yíng jiàn    
líng wáng héng gèn tiān   chéng jīn