淮阴
淮阴城头落日黄,淮阴城下秋草荒。古城西绕淮水长,犹如背冰阵堂堂。
当时大将功无双,㒹嬴蹴项勇莫当。丈夫何乃为假王,至今遗恨令人伤。
漂母一饭千金偿,解衣推食那敢忘。相君之背贵莫量,蒯生此语无忠良。
慎弗出口遭吾撞,歌风帝子归故乡。思得勇士守四方,胡为鸟尽良弓藏。
huái
淮
yīn
阴
chéng
城
tóu
头
luò
落
rì
日
huáng
黄
,
huái
淮
yīn
阴
chéng
城
xià
下
qiū
秋
cǎo
草
huāng
荒
gǔ
。
chéng
古
xī
城
rào
西
huái
绕
shuǐ
淮
zhǎng
水
yóu
长
,
rú
犹
bèi
如
bīng
背
zhèn
冰
táng
阵
táng
堂
堂
。
dāng
当
shí
时
dà
大
jiàng
将
gōng
功
wú
无
shuāng
双
,
yíng
㒹
cù
嬴
xiàng
蹴
yǒng
项
mò
勇
dāng
莫
zhàng
当
fū
。
hé
丈
nǎi
夫
wèi
何
jiǎ
乃
wáng
为
zhì
假
jīn
王
,
yí
至
hèn
今
lìng
遗
rén
恨
shāng
令
人
伤
。
piāo
漂
mǔ
母
yī
一
fàn
饭
qiān
千
jīn
金
cháng
偿
,
jiě
解
yī
衣
tuī
推
shí
食
nà
那
gǎn
敢
wàng
忘
xiāng
。
jūn
相
zhī
君
bèi
之
guì
背
mò
贵
liàng
莫
kuǎi
量
,
shēng
蒯
cǐ
生
yǔ
此
wú
语
zhōng
无
liáng
忠
良
。
shèn
慎
fú
弗
chū
出
kǒu
口
zāo
遭
wú
吾
zhuàng
撞
,
gē
歌
fēng
风
dì
帝
zǐ
子
guī
归
gù
故
xiāng
乡
sī
。
dé
思
yǒng
得
shì
勇
shǒu
士
sì
守
fāng
四
hú
方
,
wéi
胡
niǎo
为
jǐn
鸟
liáng
尽
gōng
良
cáng
弓
藏
。