槐叶冷淘

唐代 杜甫
青青高槐叶,采掇付中厨。新面来近市,汁滓宛相俱。 入鼎资过熟,加餐愁欲无。碧鲜俱照箸,香饭兼苞芦。 经齿冷于雪,劝人投此珠。愿随金騕褭,走置锦屠苏。 路远思恐泥,兴深终不渝。献芹则小小,荐藻明区区。 万里露寒殿,开冰清玉壶。君王纳凉晚,此味亦时须。
qīng qīng gāo huái   cǎi duō zhōng chú xīn miàn lái jìn shì   zhī wǎn xiāng
dǐng guò shú   jiā cān chóu xiān zhào zhù   xiāng fàn jiān bāo
jīng chǐ 齿 lěng xuě   quàn rén tóu zhū yuàn suí jīn yǎo niǎo   zǒu zhì jǐn
yuǎn kǒng   xīng shēn zhōng xiàn qín xiǎo xiǎo   jiàn zǎo míng
wàn hán diàn 殿   kāi bīng qīng jūn wáng liáng wǎn   wèi shí