淮扬大水

宋代 郑獬
淮扬水暴不可言,绕城四面长波皴。 如一大瓢寄沧海,十万生聚瓢中存。 水之初作自何尔,旧堤有病亡其唇。 划然大浪劈地出,正如百万狂牛犇。 顷之漂泊成大泽,壮士挟山不可堙。 居民竄避争入郭,郭内众人还塞门。 老翁走哭觅幼子,哀赴卒为蛟龙吞。 岂独异物乃为害,恶人行劫不待昏。 此时虾蟆亦得志,撩须睥睨河伯尊。 附城庐舍尽水府,惟见屋脊波间横。 间或大雨又暴作,直疑瓶盎相奔倾。 沟渠涨满无处泄,往往床下飞泉鸣。 只恐此城澒洞彻,城中坐见鱼颊生。 豪子室中具大筏,此筏岂便长全身。 朝夕筑塞渐排去,两月未见车间尘。 且喜馀生尚存世,资储谁复伤漂沦。 京师乃处天下腹,亦闻大水来扣阍。 至於河朔南两蜀,长江大河俱腾掀。 岂惟淮阳一弹地,洪涛乃撼半乾坤。 臣闻九畴天公书,三十六字先五行。 兹谓水德不润下,盖与土气交相争。 愿召近臣讲大义,使之搜凿灾害根。 下书遣使巡郡国,旷然一发天子恩。 家贫溺死无以葬,赐以棺轊收冤魂。 蠲除租赋勿收责,宽其衣食哺子孙。 开发仓库收寒饿,庶几疮痏无瘢痕。 不尔便恐委沟壑,强者趣聚蚕虱群。 伏藏山林弄凶器,今可先事塞其源。 朝廷固当有处置,贱臣何者敢僭论。 元元仰首望德泽,惟愿陛下无因循。
huái yáng shuǐ bào yán   rào chéng miàn cháng cūn  
piáo cāng hǎi   shí wàn shēng piáo zhōng cún  
shuǐ zhī chū zuò ěr   jiù yǒu bìng wáng chún  
huá rán làng chū   zhèng bǎi wàn kuáng niú bēn  
qǐng zhī piāo chéng   zhuàng shì xié shān yīn  
mín cuàn zhēng guō   guō nèi zhòng rén hái sài mén  
lǎo wēng zǒu yòu   āi wèi jiāo lóng tūn  
nǎi wéi hài   è rén xíng jié dài hūn  
shí zhì   liāo zūn  
chéng shè jǐn shuǐ   wéi jiàn jiān héng  
jiàn huò yòu bào zuò   zhí píng àng xiāng bēn qīng  
gōu zhàng mǎn chǔ xiè   wǎng wǎng chuáng xià fēi quán míng  
zhǐ kǒng chéng hòng dòng chè   chéng zhōng zuò jiàn jiá shēng  
háo shì zhōng   biàn 便 zhǎng quán shēn  
zhāo zhù sāi jiàn pái   liǎng yuè wèi jiàn chē jiān chén  
qiě shēng shàng cún shì   chǔ shuí shāng piāo lún  
jīng shī nǎi chù tiān xià   wén shuǐ lái kòu hūn  
zhì shuò nán liǎng shǔ   cháng jiāng téng xiān  
wéi huái yáng dàn   hóng tāo nǎi hàn bàn qián kūn  
chén wén jiǔ chóu tiān gōng shū   sān shí liù xiān xíng  
wèi shuǐ rùn xià   gài jiāo xiāng zhēng  
yuàn zhào jìn chén jiǎng   shǐ 使 zhī sōu záo zāi hài gēn  
xià shū qiǎn shǐ 使 xún jùn guó   kuàng rán tiān ēn  
jiā pín zàng   guān wèi shōu yuān hún  
juān chú shōu zhài   kuān shí zi sūn  
kāi cāng shōu hán è 饿   shù chuāng wěi bān hén  
ěr biàn 便 kǒng wěi gōu   qiáng zhě cán shī qún  
cáng shān lín nòng xiōng   jīn xiān shì sāi yuán  
cháo tíng dāng yǒu chǔ zhì   jiàn chén zhě gǎn jiàn lùn  
yuán yuán yǎng shǒu wàng   wéi yuàn xià yīn xún