怀仙引

唐代 卢照邻
若有人兮山之曲,驾青虬兮乘白鹿,往从之游愿心足。 披涧户,访岩轩,石濑潺湲横石径,松萝幂zx掩松门。 下空濛而无鸟,上巉岩而有猿。怀飞阁,度飞梁。 休余马于幽谷,挂余冠于夕阳。曲复曲兮烟庄邃, 行复行兮天路长。修途杳其未半,飞雨忽以茫茫。 山坱轧,磴连褰。攀旧壁而无据,溯泥溪而不前。 向无情之白日,窃有恨于皇天。回行遵故道, 通川遍流潦。回首望群峰,白云正溶溶。 珠为阙兮玉为楼,青云盖兮紫霜裘。 天长地久时相忆,千龄万代一来游。
ruò yǒu rén shān zhī   jià qīng qiú chéng bái 鹿   wǎng cóng zhī yóu yuàn xīn
jiàn   fǎng 访 yán xuān   shí lài chán yuán héng shí jìng   sōng luó   z   x zx yǎn sōng mén
xià kōng méng ér niǎo   shàng chán yán ér yǒu yuán huái 怀 fēi   fēi liáng
xiū yōu   guà guān yáng yān zhuāng suì  
xíng xíng tiān cháng xiū yǎo wèi bàn   fēi máng máng
shān yǎng zhá   dèng lián qiān pān jiù ér   ér qián
xiàng qíng zhī bái   qiè yǒu hèn huáng tiān huí xíng zūn dào  
tōng chuān biàn liú liáo huí shǒu wàng qún fēng   bái yún zhèng róng róng
zhū wèi quē wèi lóu   qīng yún gài shuāng qiú
tiān cháng jiǔ shí xiāng   qiān líng wàn dài lái yóu