怀武昌栖一二首

唐代 贯休
常忆能吟一,房连古帝墟。无端多忤物,唯我独知渠。 病愈囊空后,神清木落初。只因烽火起,书札自兹疏。 清风江上月,霜洒月中砧。得句先呈佛,无人知此心。 寂寥从鬼出,苍翠到门深。惟有双峰寺,时时独去寻。
cháng néng yín   fáng lián duān duō   wéi zhī
bìng náng kōng hòu   shén qīng luò chū zhǐ yīn fēng huǒ   shū zhá shū
qīng fēng jiāng shàng yuè   shuāng yuè zhōng zhēn de xiān chéng   rén zhī xīn
liáo cóng guǐ chū   cāng cuì dào mén shēn wéi yǒu shuāng fēng   shí shí xún