怀素上人草书歌

唐代 戴叔伦
楚僧怀素工草书,古法尽能新有馀。神清骨竦意真率, 醉来为我挥健笔。始从破体变风姿,一一花开春景迟。 忽为壮丽就枯涩,龙蛇腾盘兽屹立。驰毫骤墨剧奔驷, 满坐失声看不及。心手相师势转奇,诡形怪状翻合宜。 人人细问此中妙,怀素自言初不知。
chǔ sēng huái 怀 gōng cǎo shū   jǐn néng xīn yǒu shén qīng sǒng zhēn shuài  
zuì lái wèi huī jiàn shǐ cóng biàn fēng 姿   huā kāi chūn jǐng chí
wèi zhuàng jiù   lóng shé téng pán shòu chí háo zhòu bēn  
mǎn zuò shī shēng kàn xīn shǒu xiàng shī shì zhuǎn   guǐ xíng guài zhuàng fān
rén rén wèn zhōng miào   huái 怀 yán chū zhī