怀素上人草书歌

唐代 鲁收
吾观文士多利用,笔精墨妙诚堪重。身上艺能无不通, 就中草圣最天纵。有时兴酣发神机,抽毫点墨纵横挥。 风声吼烈随手起,龙蛇迸落空壁飞。连拂数行势不绝, 藤悬查蹙生奇节。划然放纵惊云涛,或时顿挫萦毫发。 自言转腕无所拘,大笑羲之用阵图。狂来纸尽势不尽, 投笔抗声连叫呼。信知鬼神助此道,墨池未尽书已好。 行路谈君口不容,满堂观者空绝倒。所恨时人多笑声, 唯知贱实翻贵名。观尔向来三五字,颠奇何谢张先生。
guān wén shì duō yòng   jīng miào chéng kān zhòng shēn shàng néng tōng  
jiù zhōng cǎo shèng zuì tiān zòng yǒu shí xīng hān shén   chōu háo diǎn zòng héng huī
fēng shēng hǒu liè suí shǒu   lóng shé bèng luò kōng fēi lián shù xíng shì jué  
téng xuán chá shēng jié huá rán fàng zòng jīng yún tāo   huò shí dùn cuò yíng háo
yán zhuǎn wàn suǒ   xiào zhī yòng zhèn kuáng lái zhǐ jìn shì jìn  
tóu kàng shēng lián jiào xìn zhī guǐ shén zhù dào   chí wèi jǐn shū hǎo
xíng tán jūn kǒu róng   mǎn táng guān zhě kōng jué dǎo suǒ hèn shí rén duō xiào shēng  
wéi zhī jiàn shí fān guì míng guān ěr xiàng lái sān   diān xiè zhāng xiān sheng