怀素上人草书歌

唐代 窦冀
狂僧挥翰狂且逸,独任天机摧格律。龙虎惭因点画生, 雷霆却避锋芒疾。鱼笺绢素岂不贵,只嫌局促儿童戏。 粉壁长廊数十间,兴来小豁胸襟气。长幼集,贤豪至, 枕糟藉麹犹半醉。忽然绝叫三五声,满壁纵横千万字。 吴兴张老尔莫颠,叶县公孙我何谓。如熊如罴不足比, 如虺如蛇不足拟。涵物为动鬼神泣,狂风入林花乱起。 殊形怪状不易说,就中惊燥尤枯绝。边风杀气同惨烈, 崩槎卧木争摧折。塞草遥飞大漠霜,胡天乱下阴山雪。 偏看能事转新奇,郡守王公同赋诗。枯藤劲铁愧三舍, 骤雨寒猿惊一时。此生绝艺人莫测,假此常为护持力。 连城之璧不可量,五百年知草圣当。
kuáng sēng huī hàn kuáng   rèn tiān cuī lóng cán yīn diǎn huà shēng  
léi tíng què fēng máng jiān juàn guì   zhǐ xián ér tóng
fěn cháng láng shù shí jiān   xīng lái xiǎo huō xiōng jīn zhǎng yòu   xián háo zhì  
zhěn zāo yóu bàn zuì rán jué jiào sān shēng   mǎn zòng héng qiān wàn
xīng zhāng lǎo ěr diān   xiàn gōng sūn wèi xióng  
huī shé hán wèi dòng guǐ shén   kuáng fēng lín huā luàn
shū xíng guài zhuàng shuō   jiù zhōng jīng zào yóu jué biān fēng shā tóng cǎn liè  
bēng chá zhēng cuī shé sāi cǎo yáo fēi shuāng   tiān luàn xià yīn shān xuě
piān kàn néng shì zhuǎn xīn   jùn shǒu wáng gōng tóng shī téng jìn tiě kuì sān shè  
zhòu hán yuán jīng shí shēng jué rén   jiǎ cháng wèi chí
lián chéng zhī liàng   bǎi nián zhī cǎo shèng dāng