怀宋庸庵
《麦秀》歌残已白头,逢人犹是说东周。
风尘澒洞遗黎老,草木凋伤故国秋。
祖逖念时空击楫,仲宣多难但登楼。
何当去逐骑麟客,被发同为汗漫游。
mài
《
xiù
麦
gē
秀
cán
》
yǐ
歌
bái
残
tóu
已
féng
白
rén
头
,
yóu
逢
shì
人
shuō
犹
dōng
是
zhōu
说
东
周
。
fēng
风
chén
尘
hòng
澒
dòng
洞
yí
遗
lí
黎
lǎo
老
,
cǎo
草
mù
木
diāo
凋
shāng
伤
gù
故
guó
国
qiū
秋
。
zǔ
祖
tì
逖
niàn
念
shí
时
kōng
空
jī
击
jí
楫
,
zhòng
仲
xuān
宣
duō
多
nàn
难
dàn
但
dēng
登
lóu
楼
。
hé
何
dāng
当
qù
去
zhú
逐
qí
骑
lín
麟
kè
客
,
bèi
被
fā
发
tóng
同
wèi
为
hàn
汗
màn
漫
yóu
游
。