淮壖

宋代 晁补之
淮壖日没风卷沙,黄昏飞雪如落花。 孤舟有客寒不饮,欹枕关篷夜忆家。 雪飞篷底洒我额,篷隙虚明来晓色。 纸屏布被风飕飕,惊起开篷满船白。 船头雪重折黄芦,下有宿雁惊相呼。 天寒四野无行客,冻卧孤舟愁盗贼。 厌闻淮浪打船声,原上风号天正黑。 土膏已动春阳来,安得长风埽雾开。 豁然天外见白日,为君挂席凌清淮。
huái ruán méi fēng juǎn shā   huáng hūn fēi xuě luò huā
zhōu yǒu hán yǐn   zhěn guān péng jiā
xuě fēi péng é   péng míng lái xiǎo
zhǐ píng bèi fēng sōu sōu   jīng kai péng mǎn chuán bái
chuán tóu xuě zhòng zhé huáng   xià yǒu 宿 yàn jīng xiāng
tiān hán xíng   dòng zhōu chóu dào zéi
yàn wén huái làng chuán shēng   yuán shàng fēng hào tiān zhèng hēi
gāo dòng chūn yáng lái   ān cháng fēng sào kāi
huò rán tiān wài jiàn bái   wèi jūn guà líng qīng huái