怀钱唐故人简应中父

元代 杨载
几年流滞客京师,每忆江边话别离。落魄已甘心似铁,蹉跎无奈鬓成丝。 草玄思苦无人问,弹铗歌长只自悲。满目塞云飞去尽,倚筇独立更多时。
nián liú zhì jīng shī   měi jiāng biān huà bié luò gān xīn shì tiě cuō   tuó nài bìn chéng    
cǎo xuán rén wèn   dàn jiá zhǎng zhī bēi mǎn sāi yún fēi jǐn   qióng gèng duō shí