怀平云阁兼简明惠大师仙公

宋代 郭祥正
跨空起高阁,北望敬亭山。白云无根蒂,舒卷随风还。 或堕溪水上,却萦松石间。就之既明灭,了然不可攀。 谢公赛雨诗,千秋泻潺潺。李白弄月处,寒光湛清湾。 神交自冥合,彷佛眉睫间。使我恋此境,每来终日閒。 如何一挥手,失势落尘寰。功业复未就,但惊须鬓斑。 沧浪不可濯,执热长汗颜。缅怀大道师,焚香坐玄关。 悲心度群苦,振锡鸣金镮。行当禀慈诲,惠照开昏顽。
kuà kōng gāo   běi wàng jìng tíng shān bái yún gēn shū   juàn suí fēng hái    
huò duò shuǐ shàng   què yíng sōng shí jiān jiù zhī míng miè liǎo   rán pān    
xiè gōng sài shī   qiān qiū xiè chán chán bái nòng yuè chù hán   guāng zhàn qīng wān    
shén jiāo míng   páng méi jié jiān shǐ 使 liàn jìng měi   lái zhōng xián    
huī shǒu   shī shì luò chén huán gōng wèi jiù dàn   jīng bìn bān    
cāng làng zhuó   zhí zhǎng hàn yán miǎn huái 怀 dào shī fén   xiāng zuò xuán guān    
bēi xīn qún   zhèn míng jīn huán háng dāng bǐng huì huì   zhào kāi hūn wán