淮南王篇

明代 释函是
淮南有小山,伤悼淮南死。追忆未死时,求仙礼方士。 白鹿安可骑,黄鹤呼不已。宾客数千人,所见皆徐市。 巨万填神山,连弩射海水。今视犹昔然,岂但一秦始。 愚哉淮南王,误信少年子。白刃临春风,八公竟何在。 姱修安馀龄,奚必睎久视。
huái nán yǒu xiǎo shān   shāng dào huái nán zhuī wèi shí   qiú xiān fāng shì
bái 鹿 ān   huáng bīn shù qiān rén   suǒ jiàn jiē shì
wàn tián shén shān   lián shè hǎi shuǐ jīn shì yóu rán   dàn qín shǐ
zāi huái nán wáng   xìn shào nián bái rèn lín chūn fēng   gōng jìng zài
kuā xiū ān líng   jiǔ shì