怀李希声

宋代 谢逸
木落野空旷,天迥江湖深。登楼眺遐荒,朔风吹壮襟。 望望不能去,勤我思贤心。此心何所思,思我逍遥子。 挂冠卧秋斋,阅世齐愠喜。念昔造其室,微言契名理。 击考天玉球,四坐清音起。别来越三祀,洋洋犹在耳。 宵长梦寐勤,月明渡淮水。
luò kōng kuàng   tiān jiǒng jiāng shēn dēng lóu tiào xiá huāng shuò   fēng chuī zhuàng jīn    
wàng wàng néng   qín xián xīn xīn suǒ   xiāo yáo    
guà guān qiū zhāi   yuè shì yùn niàn zào shì wēi   yán míng    
kǎo tiān qiú   zuò qīng yīn bié lái yuè sān yáng   yáng yóu zài ěr    
xiāo zhǎng mèng mèi qín   yuè míng huái shuǐ