怀旧

宋代 王安石
吹破春冰水放光,山花涧草百般香。 身闲处处堪行乐,何事低徊两鬓霜。
chuī chūn bīng shuǐ fàng guāng   shān huā jiàn cǎo bǎi bān xiāng
shēn xián chǔ chù kān xíng   shì huí liǎng bìn shuāng