怀金可卿

明代 康海
忆昔与君别,悠忽今十年。不能见颜色,徒存秋夕篇。 展玩泪沾臆,相思隔万川。男儿奋迅虽有时,叹息君才诚绝弦。 竖儒仅能诵章句,腾踏青云凌钜贤。珍味安能通俗口,广陵之散谁可传。 罕山金可卿,三原马溪田。徒使高名贯星斗,科场不售惟我怜。 昔也令人羡三凤,今我孤骞情惘然。相如既有凌云赋,讵待吹嘘方上天。
jūn bié   yōu jīn shí nián néng jiàn yán   cún qiū piān    
zhǎn wán lèi zhān   xiāng wàn chuān nán ér fèn xùn suī yǒu shí tàn   jūn cái chéng jué xián    
shù jǐn néng sòng zhāng   téng qīng yún líng xián zhēn wèi ān néng tōng kǒu guǎng   líng 广 zhī sàn shuí chuán    
hǎn shān jīn qīng   sān yuán tián shǐ gāo 使 míng guàn xīng dǒu   chǎng shòu wéi lián    
lìng rén xiàn sān fèng   jīn qiān qíng wǎng rán xiàng yǒu líng yún   dài chuī fāng shàng tiān