怀京师
北风作霜秋已寒,长江浪生船去难。客愁不断若江水,朝思莫思在长安。
长安城外高十丈,此地岂容胡马傍。亲见去年城破时,至今铁马黄河上。
小臣位下才则拙,有谋未献空惆怅。汉家宗庙有神灵,但语胡儿莫狂荡。
běi
北
fēng
风
zuò
作
shuāng
霜
qiū
秋
yǐ
已
hán
寒
,
cháng
长
jiāng
江
làng
浪
shēng
生
chuán
船
qù
去
nán
难
kè
。
chóu
客
bù
愁
duàn
不
ruò
断
jiāng
若
shuǐ
江
cháo
水
,
sī
朝
mò
思
sī
莫
zài
思
cháng
在
ān
长
安
。
cháng
长
ān
安
chéng
城
wài
外
gāo
高
shí
十
zhàng
丈
,
cǐ
此
dì
地
qǐ
岂
róng
容
hú
胡
mǎ
马
bàng
傍
qīn
。
jiàn
亲
qù
见
nián
去
chéng
年
pò
城
shí
破
zhì
时
,
jīn
至
tiě
今
mǎ
铁
huáng
马
hé
黄
shàng
河
上
。
xiǎo
小
chén
臣
wèi
位
xià
下
cái
才
zé
则
zhuō
拙
,
yǒu
有
móu
谋
wèi
未
xiàn
献
kōng
空
chóu
惆
chàng
怅
hàn
。
jiā
汉
zōng
家
miào
宗
yǒu
庙
shén
有
líng
神
dàn
灵
,
yǔ
但
hú
语
ér
胡
mò
儿
kuáng
莫
dàng
狂
荡
。