怀妓

唐代 刘禹锡
玉钗重合两无缘,鱼在深潭鹤在天。得意紫鸾休舞镜, 能言青鸟罢衔笺。金盆已覆难收水,玉轸长抛不续弦。 若向蘼芜山下过,遥将红泪洒穷泉。 鸾飞远树栖何处,凤得新巢想称心。红壁尚留香漠漠, 碧云初断信沉沉。情知点污投泥玉,犹自经营买笑金。 从此山头似人石,丈夫形状泪痕深。 但曾行处遍寻看,虽是生离死一般。买笑树边花已老, 画眉窗下月犹残。云藏巫峡音容断,路隔星桥过往难。 莫怪诗成无泪滴,尽倾东海也须干。 三山不见海沉沉,岂有仙踪更可寻。青鸟去时云路断, 姮娥归处月宫深。纱窗遥想春相忆,书幌谁怜夜独吟。 料得夜来天上镜,只应偏照两人心。
chāi chóng liǎng yuán   zài shēn tán zài tiān luán xiū jìng  
néng yán qīng niǎo xián jiān jīn pén nán shōu shuǐ   zhěn zhǎng pāo xián
ruò xiàng shān xià guò   yáo jiāng hóng lèi qióng quán
luán fēi yuǎn shù chǔ   fèng xīn cháo xiǎng chèn xīn hóng shàng liú xiāng  
yún chū duàn xìn chén chén qíng zhī diǎn tóu   yóu jīng yíng mǎi xiào jīn
cóng shān tóu shì rén shí   zhàng xíng zhuàng lèi hén shēn
dàn céng xíng chǔ biàn xún kàn   suī shì shēng bān mǎi xiào shù biān huā lǎo  
huà méi chuāng xià yuè yóu cán yún cáng xiá yīn róng duàn   xīng qiáo guò wǎng nán
guài shī chéng lèi   jǐn qīng dōng hǎi gàn
sān shān jiàn hǎi chén chén   yǒu xiān zōng gèng xún qīng niǎo shí yún duàn  
héng é guī chǔ yuè gōng shēn shā chuāng yáo xiǎng chūn xiāng   shū huǎng shuí lián yín
liào de lái tiān shàng jìng   zhǐ yīng piān zhào liǎng rén xīn