怀滑撄宁
海日苍凉两鬓丝,异乡飘泊已多时。欲为散木居官道,故托长桑说上池。
蜀客著书人岂识,韩公卖药世偏知。道涂同是伤心者,只合相从赋《黍离》。
hǎi
海
rì
日
cāng
苍
liáng
凉
liǎng
两
bìn
鬓
sī
丝
,
yì
异
xiāng
乡
piāo
飘
pō
泊
yǐ
已
duō
多
shí
时
yù
。
wèi
欲
sàn
为
mù
散
jū
木
guān
居
dào
官
gù
道
,
tuō
故
cháng
托
sāng
长
shuō
桑
shàng
说
chí
上
池
。
shǔ
蜀
kè
客
zhù
著
shū
书
rén
人
qǐ
岂
shí
识
,
hán
韩
gōng
公
mài
卖
yào
药
shì
世
piān
偏
zhī
知
dào
。
tú
道
tóng
涂
shì
同
shāng
是
xīn
伤
zhě
心
zhī
者
,
hé
只
xiāng
合
cóng
相
fù
从
shǔ
赋
lí
《
黍
离
》
。