怀古四首为知己魏倅元长赋兼呈王永叔宗承载

宋代 刘过
言理不可求,吾将讯苍苍。 草木被春华,松柏遭摧伤。 才高未为福,名大或不祥。 煌煌太史公,逸气横八方。 瑞麟出非时,巷伯终见戕。 晏婴不可作,鲍叔遥相望。 发愤著春秋,掩夺日月光。 文章诚可传,毁辱庸何伤。
yán qiú   jiāng xùn cāng cāng
cǎo bèi chūn huā   sōng bǎi zāo cuī shāng
cái gāo wèi wèi   míng huò xiáng
huáng huáng tài shǐ gōng   héng fāng
ruì lín chū fēi shí   xiàng zhōng jiàn qiāng
yàn yīng zuò   bào shū yáo xiāng wàng
fèn zhù chūn qiū   yǎn duó yuè guāng
wén zhāng chéng chuán   huǐ yōng shāng