怀古今

唐代 杜光庭
古,今。感事,伤心。惊得丧,叹浮沈。风驱寒暑, 川注光阴。始衒朱颜丽,俄悲白发侵。嗟四豪之不返, 痛七贵以难寻。夸父兴怀于落照,田文起怨于鸣琴。 雁足凄凉兮传恨绪,凤台寂寞兮有遗音。 朔漠幽囚兮天长地久,潇湘隔别兮水阔烟深。 谁能绝圣韬贤餐芝饵术,谁能含光遁世炼石烧金。 君不见屈大夫纫兰而发谏,君不见贾太傅忌鵩而愁吟。 君不见四皓避秦峨峨恋商岭,君不见二疏辞汉飘飘归故林。 胡为乎冒进贪名践危途与倾辙, 胡为乎怙权恃宠顾华饰与雕簪。 吾所以思抗迹忘机用虚无为师范, 吾所以思去奢灭欲保道德为规箴。 不能劳神效苏子张生兮于时而纵辩, 不能劳神效杨朱墨翟兮挥涕以沾襟。
  jīn gǎn shì   shāng xīn jīng de sàng   tàn shěn fēng hán shǔ  
chuān zhù guāng yīn shǐ xuàn zhū yán   é bēi bái qīn jiē háo zhī fǎn  
tòng guì nán xún kuā xīng huái 怀 luò zhào   tián wén yuàn míng qín
yàn liáng chuán hèn   fèng tái yǒu yīn
shuò yōu qiú tiān cháng jiǔ   xiāo xiāng bié shuǐ kuò yān shēn
shuí néng jué shèng tāo xián cān zhī ěr shù   shuí néng hán guāng dùn shì liàn shí shāo jīn
jūn jiàn dài rèn lán ér jiàn   jūn jiàn jiǎ tài ér chóu yín
jūn jiàn hào qín é é liàn shāng lǐng   jūn jiàn èr shū hàn piāo piāo guī lín
wéi mào jìn tān míng jiàn wēi qīng zhé  
wéi quán shì chǒng huá shì diāo zān
suǒ kàng wàng yòng wéi shī fàn  
suǒ shē miè bǎo dào wèi guī zhēn
néng láo shén xiào zhāng shēng shí ér zòng biàn  
néng láo shén xiào yáng zhū huī zhān jīn