怀归自讼

宋代 曹勋
读书老不入,屡读屡遗忘。 遇事欲强记,转首輙怊怅。 以此趋事为,岂但成嘲谤。 人岂不自知,去矣殆天放。
shū lǎo   wàng
shì qiáng   zhuǎn shǒu zhé chāo chàng
shì wéi   dàn chéng cháo bàng
rén zhī   dài tiān fàng