怀归有作

宋代 吴芾
一病兼旬百不禁,愈牵归梦绕家林。 向来岂有功名念,此去断无人我心。 但愿天怜将就木,许从人欲便投簪。 若蒙不靳清闲福,尚惜余年尽寸阴。
bìng jiān xún bǎi jīn   qiān guī mèng rào jiā lín
xiàng lái yǒu gōng míng niàn   duàn rén xīn
dàn yuàn tiān lián jiāng jiù   cóng rén biàn 便 tóu zān
ruò méng jìn qīng xián   shàng nián jǐn cùn yīn