怀古

清代 黄锡朋
眇焉前后各千载,举酒浇愁杯不停。道困难支如病鹤,夜寒有耀见孤萤。 文身独觉怜虞仲,胡服何为始武灵。又使繁华成逝水,杜鹃啼处岂堪听。
miǎo yān qián hòu qiān zǎi   jiǔ jiāo chóu bēi tíng dào kùn nán zhī bìng   hán yǒu yào jiàn 耀 yíng    
wén shēn jué lián zhòng   wéi shǐ líng yòu shǐ fán 使 huá chéng shì shuǐ   juān chù kān tīng