怀古

明代 李寄
畴昔读南史,实壮盱眙城。佛狸百万师,饮马长江滨。 两淮无立草,何况兖与青。玄漠弃军走,义恭议南奔。 盱眙弹丸地,气足吞虏人。臧质固勇悍,沈璞何英英。 封溲怒致敌,杀尸与城平。三旬锐尽退,中国威始伸。 夕阳登南岭,山腰垒星星。如环连复断,心疑城郭形。 鞭视询父老,果云古城根。人和固第一,地利亦非轻。 如此据高险,兵士有所凭。所以虏势众,仰攻势不能。 土山既难栖,冲车颓数升。不然虏百万,肉薄何难登。 忠如常山守,竟遭禄山烹。思政守长社,终于城溃奔。 人地两相济,负隅虎敢撄。我昔长淮来,县在山之阴。 惊讶卑散甚,今始豁心情。于兹知古人,形胜咫尺争。 奈何无远谋,自撤金陵屏。有险不肯踞,坐令寇纵横。
chóu nán shǐ   shí zhuàng chéng bǎi wàn shī   yǐn cháng jiāng bīn
liǎng huái cǎo   kuàng yǎn qīng xuán jūn zǒu   gōng nán bēn
dàn wán   tūn rén zāng zhì yǒng hàn   shěn yīng yīng
fēng sōu zhì   shā shī chéng píng sān xún ruì jǐn tuì 退   zhōng guó wēi shǐ shēn
yáng dēng nán lǐng   shān yāo lěi xīng xing huán lián duàn   xīn chéng guō xíng
biān shì xún lǎo   guǒ yún chéng gēn rén   fēi qīng
gāo xiǎn   bīng shì yǒu suǒ píng suǒ shì zhòng   yǎng gōng shì néng
shān nán   chōng chē tuí shù shēng rán bǎi wàn   ròu nán dēng
zhōng cháng shān shǒu   jìng zāo shān pēng zhèng shǒu cháng shè   zhōng chéng kuì bēn
rén liǎng xiāng   gǎn yīng cháng huái lái   xiàn zài shān zhī yīn
jīng bēi sàn shén   jīn shǐ huō xīn qíng zhī rén   xíng shèng zhǐ chǐ zhēng
nài yuǎn móu   chè jīn líng píng yǒu xiǎn kěn   zuò lìng kòu zòng héng