化胡歌七首 其二

隋代 佚名
我在舍卫时。约敕瞿昙身。汝共摩诃萨。赍经教东秦。 历落神州界。迫至东海间。广宣至尊法。教授聋俗人。 与子威神法。化道满千年。年终时当还。慎莫恋中秦。 致令天气怒。太上踏地瞋。寺庙崩倒澌。龙王舐经文。 八万四千弟子。一时受大缘。轮转五道头。万元一升仙。 吾子三天上。悯子泪流连。念子出行道。不能却死缘。 不能陵虚空。束身入黄泉。天门地户塞。一去不能还。 虽得存禋嗣。使子常塞心。逆天违地理。灾考加子身。 神能易生死。由子行不真。三十六天道。终卒归无形。 我身西化时。登上华狱山。举目看昆仑。须弥了了悬。 矫翼履清虚。倏忽到西天。但见西王母。严驾欲东旋。 玉女数万千。姿容甚丽妍。天姿绝端严。齐执皇灵书。 诵读仙圣经。养我同时姝。将我入天庭。皇老东向坐。 身体皦然明。授我仙圣道。接度天下贤。
zài shě wèi shí yuē chì tán shēn gòng jīng jiào dōng qín
luò shén zhōu jiè zhì dōng hǎi jiān guǎng 广 xuān zhì zūn jiào shòu lóng rén
zi wēi shén huà dào mǎn qiān nián nián zhōng shí dāng hái shèn liàn zhōng qín
zhì lìng tiān tài shàng chēn miào bēng dǎo lóng wáng shì jīng wén
wàn qiān shí shòu yuán lún zhuàn dào tóu wàn yuán shēng xiān
sān tiān shàng mǐn zi lèi liú lián niàn zi chū háng dào néng què yuán
néng líng kōng shù shēn huáng quán tiān mén sāi néng hái
suī cún yīn shǐ 使 zi cháng sāi xīn tiān wéi zāi kǎo jiā zi shēn
shén néng shēng yóu xíng zhēn sān shí liù tiān dào zhōng guī xíng
shēn 西 huà shí dēng shàng huá shān kàn kūn lún liǎo liǎo xuán
jiǎo qīng shū dào 西 tiān dàn jiàn 西 wáng yán jià dōng xuán
shù wàn qiān 姿 róng shén yán tiān 姿 jué duān yán zhí huáng líng shū
sòng xiān shèng jīng yǎng tóng shí shū jiāng tiān tíng huáng lǎo dōng xiàng zuò
shēn jiǎo rán míng shòu xiān shèng dào jiē tiān xià xián