画鹘行

唐代 杜甫
高堂见生鹘,飒爽动秋骨。初惊无拘挛,何得立突兀。 乃知画师妙,功刮造化窟。写作神骏姿,充君眼中物。 乌鹊满樛枝,轩然恐其出。侧脑看青霄,宁为众禽没。 长翮如刀剑,人寰可超越。乾坤空峥嵘,粉墨且萧瑟。 缅思云沙际,自有烟雾质。吾今意何伤,顾步独纡郁。
gāo táng jiàn shēng   shuǎng dòng qiū chū jīng luán   de
nǎi zhī huà shī miào   gōng guā zào huà xiě zuò shén jùn 姿   chōng jūn yǎn zhōng
què mǎn jiū zhī   xuān rán kǒng chū nǎo kàn qīng xiāo   níng wèi zhòng qín méi
zhǎng dāo jiàn   rén huán chāo yuè qián kūn kōng zhēng róng   fěn qiě xiāo
miǎn yún shā   yǒu yān zhì jīn shāng