花发沁园春·晓燕传情

宋代 黄升
晓燕传情,午莺喧梦,起来检梭芳事。荼褪雪,杨柳吹绵,迄逦麦秋天气。翻阶傍砌。看芍药、新妆娇媚。正凤紫匀染绡裳,猩红轻透罗袂。 昼暖朱阑困倚。是天姿妖娆,不减姚魏。随蜂惹粉,趁蝶栖香,引动少年情味。花浓酒美。人正在、翠红围里。问谁是、第一风流,折花簪向云髻。
xiǎo yàn chuán qíng   yīng xuān mèng   lai jiǎn suō fāng shì tuì xuě   yáng liǔ chuī mián   mài qiū tiān fān jiē bàng kàn sháo yào xīn zhuāng jiāo mèi zhèng fèng yún rǎn xiāo shang   xīng hóng qīng tòu luó mèi
zhòu nuǎn zhū lán kùn shì tiān 姿 yāo ráo   jiǎn yáo wèi suí fēng fěn   chèn dié xiāng   yǐn dòng shào nián qíng wèi huā nóng jiǔ měi rén zhèng zài cuì hóng wéi wèn shuí shì fēng liú   zhé huā zān xiàng yún