花犯·渚风低

宋代 方千里
渚风低,芙蓉万朵,清妍赋情味。雾绡红缀。看曼立分行,闲淡佳丽。靓姿艳冶相扶倚。高低纷愠喜。正晓色、懒窥妆面,娇眠敧翠被。秋光为花且徘徊,朱颜迎缟露,还应憔悴。腰肢小,腮痕嫩、更堪飘坠。风流事、旧宫暗锁,谁复见、尘生香步里。谩叹息、玉儿何许,繁华空逝水。
zhǔ fēng   róng wàn duǒ   qīng yán qíng wèi xiāo hóng zhuì kàn màn fēn háng   xián dàn jiā jìng 姿 yàn xiāng gāo fēn yùn zhèng xiǎo lǎn kuī zhuāng miàn   jiāo mián cuì bèi qiū guāng wèi huā qiě pái huái   zhū yán yíng gǎo   hái yīng qiáo cuì yāo zhī xiǎo   sāi hén nèn gèng kān piāo zhuì fēng liú shì jiù gōng àn suǒ   shuí jiàn chén shēng xiāng mán tàn ér   fán huá kōng shì shuǐ