花犯 用清真韵

清代 王鹏运
渭城西,丝丝倦柳,催人试愁味。雪欺霜缀,休更说腰肢,风外纤丽。 玳筵旧日清歌倚,投壶天正喜。尚仿佛、云屏寒浅,添香偎绣被。 梨园至今散如烟,风尘共吊影,惊心彫悴。肠暗断,凝碧上、管弦凄坠。 东风飏、落花似雪,谁更识、龟年愁病里。算付与、龙钟双袖,潸痕清泻水。
wèi chéng 西   juàn liǔ   cuī rén shì chóu wèi xuě shuāng zhuì xiū   gèng shuō yāo zhī fēng   wài xiān    
dài yán jiù qīng   tóu tiān zhèng shàng fǎng 仿 yún píng hán qiǎn tiān xiāng   wēi xiù bèi      
yuán zhì jīn sàn yān   fēng chén gòng diào yǐng   jīng xīn diāo cuì cháng àn duàn níng   shàng guǎn xián zhuì      
dōng fēng yáng luò huā xuě shuí   gèng shí guī nián chóu bìng suàn lóng zhōng shuāng xiù shān hén qīng xiè   shuǐ