花犯 题步障亭

元代 韩奕
海棠开,谁家亭馆,依然旧标致。彩云深处。有半湿青红,画阑雕砌。繁英密蕊重重树。望中迷数里。似蜀锦、张成步障,石家徒僭侈。夜深把银烛高烧,有时更折向、铜瓶斜贮。微风度,朱唇似,迎人笑语。□坡老、当年一见,何事在、天涯僧舍底。争似此、安排华屋,长相从富贵。
hǎi táng kāi   shuí jiā tíng guǎn   rán jiù biāo zhì cǎi yún shēn chù yǒu bàn shī 湿 qīng hóng   huà lán diāo fán yīng ruǐ chóng chóng shù wàng zhōng shù shì shǔ jǐn zhāng chéng zhàng   shí jiā jiàn chǐ shēn yín zhú gāo shāo   yǒu shí gèng zhé xiàng tóng píng xié zhù wēi fēng   zhū chún shì   yíng rén xiào   lǎo dāng nián jiàn   shì zài tiān sēng shè zhēng ān pái huá   zhǎng xiàng cóng guì