花犯 苔梅

宋代 王沂孙
古婵娟,苍鬟素靥,盈盈瞰流水。断魂十里。叹绀缕飘零,难系离思。 故山岁晚谁堪寄。琅玕聊自倚。谩记我、绿蓑冲雪,孤舟寒浪里。 三花两蕊破蒙茸,依依似有恨,明珠轻委。云卧稳,蓝衣正、护春憔悴。 罗浮梦、半蟾挂晓,么凤冷、山中人乍起。又唤取、玉奴归去,馀香空翠被。
chán juān   cāng huán   yíng yíng kàn liú shuǐ duàn hún shí tàn gàn piāo líng nán        
shān suì wǎn shuí kān láng gān liáo mán suō chōng xuě 绿 zhōu hán   làng        
sān huā liǎng ruǐ méng róng   shì yǒu hèn   míng zhū qīng wěi yún wěn lán   zhèng chūn qiáo cuì      
luó mèng bàn chán guà xiǎo me   fèng lěng shān zhōng rén zhà yòu huàn guī xiāng kōng cuì   bèi