花犯·海山昏

宋代 刘辰翁
海山昏,寒云欲下,低低压吹帽。平沙浩浩。想关塞无烟,时动衰草。苏郎卧处愁难扫。江南春不到。但怅望、雪花夜白,人间憔悴好。谁知广寒梦无憀,丁宁白玉炼,不关怀抱。看清浅、桑田外,尘生热恼。待说与、天公知道。期腊尽春来事宜早。更几日、银河信断,梅花容易老。
hǎi shān hūn   hán yún xià   chuī mào píng shā hào hào xiǎng guān sài yān   shí dòng shuāi cǎo láng chǔ chóu nán sǎo jiāng nán chūn dào dàn chàng wàng xuě huā bái   rén jiān qiáo cuì hǎo shéi zhī guǎng 广 hán mèng liáo   dīng níng bái liàn   guān huái 怀 bào kàn qīng qiǎn sāng tián wài   chén shēng nǎo dài shuō tiān gōng zhī dào jǐn chūn lái shì zǎo gèng yín xìn duàn   méi huā róng lǎo