花村六韵

唐代 吴融
地胜非离郭,花深故号村。已怜梁雪重,仍愧楚云繁。 山近当吟冷,泉高入梦喧。依稀小有洞,邂逅武陵源。 月好频移座,风轻莫闭门。流莺更多思,百啭待黄昏。
shèng fēi guō   huā shēn hào cūn lián liáng xuě zhòng   réng kuì chǔ yún fán
shān jìn dāng yín lěng   quán gāo mèng xuān xiǎo yǒu dòng   xiè hòu líng yuán
yuè hǎo pín zuò   fēng qīng mén liú yīng gèng duō   bǎi zhuàn dài huáng hūn