化城阁

宋代 王安石
曾宫凭风回,两岸闻锺声。 百里见秋毫,构云有高营。 化城若化出,仰攀日月行。 像视大江奔,众山遥相迎。 大江蟠镶根,旋流自成浪。 却略罗翠屏,秀色各异状。 楞伽海中山,迥出霄汉上。 中有不死庭,天龙尽回自。 惜哉不得往,侧坐渺难望。 拥掩难恕宥,意欲铲叠嶂。 登临独无语,一望一怊怅。 忽忆少年时,孤屿坐题诗。 空怀焉能果,唯有故人知。
céng gōng píng fēng huí   liǎng àn wén zhōng shēng
bǎi jiàn qiū háo   gòu yún yǒu gāo yíng
huà chéng ruò huà chū   yǎng pān yuè xíng
xiàng shì jiāng bēn   zhòng shān yáo xiāng yíng
jiāng pán xiāng gēn   xuán liú chéng làng
què lüè luó cuì píng   xiù zhuàng
léng jiā hǎi zhōng shān   jiǒng chū xiāo hàn shàng
zhōng yǒu tíng   tiān lóng jǐn huí
zāi wǎng   zuò miǎo nán wàng
yōng yǎn nán shù yòu   chǎn dié zhàng
dēng lín   wàng chāo chàng
shào nián shí   屿 zuò shī
kōng huái 怀 yān néng guǒ   wéi yǒu rén zhī