宋代 许棐
墙头新露一枝红,压尽隋人万綵工。香艳便栖云鬓老,也胜飘泊晚西风。
qiáng tóu xīn zhī hóng   jǐn suí rén wàn cǎi gōng xiāng yàn biàn 便 yún bìn lǎo   shèng piāo wǎn fēng 西