后云居行寄和禅师

宋代 郭祥正
我所思兮,欧山之巅。白石苍木蔽窥而隔世兮,路通乎兜率之天。 层楼复阁,触峙绚烂。往即造兮,云渤兴而澶漫。徙倚恍惚,若夺吾魄兮,聊枚睫以盘桓。 徐风生而雾散,卷绡縠于林端。洎天清而日上兮,瀑峻飞而潺湲。 畜而为潭,泄而为涧。运之以车兮,盈乎大田。然复度石桥,登重门。 睹篆玉之榜,谒金仙之尊。徒众五百,厖眉皓首。形仪静而不杂兮,语言要而不烦。 齐兴止以钟鼓兮,善后先而靡难。举正眼而谛瞬兮,了无一法之可观。 寂兮乐兮,妙复妙兮,其惟真如之禅。我请弃冠释带以投依兮,师则指乎未契之缘。 于是曳屣却步,循磴道而复返兮,岁眇眇而屡残。 触网罗以系累兮,方伤羽而戢翰。怅昨游而欲再兮,庶已创而复完。 乱曰:畴将归兮,卧龙之室。依人道师,成佛而出。
suǒ   ōu shān zhī diān bái shí cāng kuī ér shì   tōng dōu shuài zhī tiān    
céng lóu   chù zhì xuàn làn wǎng zào yún   xīng ér chán màn huǎng ruò duó   liáo méi   jié pán huán      
fēng shēng ér sàn   juǎn xiāo lín duān tiān qīng ér shàng   jùn fēi ér chán yuán    
chù ér wèi tán   xiè ér wèi jiàn yùn zhī chē yíng   tián rán shí qiáo dēng chóng   mén      
zhuàn zhī bǎng   jīn xiān zhī zūn zhòng bǎi máng   méi hào shǒu xíng jìng ér yán   yào ér fán      
xīng zhǐ zhōng   shàn hòu xiān ér nán zhèng yǎn ér shùn liǎo   zhī guān    
  miào miào   wéi zhēn zhī chán qǐng guān shì dài tóu shī   zhǐ wèi zhī yuán    
shì què   xún dèng dào ér fǎn   suì miǎo miǎo ér cán  
chù wǎng luó léi   fāng shāng ér hàn chàng zuó yóu ér zài shù   chuàng ér wán    
luàn yuē   chóu jiāng guī   lóng zhī shì rén dào shī chéng   ér chū