后园寒步

宋代 韩琦
如何天地举寒令,独将杀气凌边遐。公园跬步亦难往,试来举目成吁嗟。 长空黯淡作愁色,日光似透云还遮。朔风刮面不吹雪,徒扰万窍掀黄沙。 园中索寞不可状,唯视众木攒枯槎。有如汉将肃行阵,远涉大漠平番家。 貔貅冻列树营壁,巨矛长戟何交加。老松一二柯叶在,外皮皴裂埋僵蛇。 幽禽声好久绝听,孤城远近号饥鸦。斋中酒热忍自酌,几何贫户无纤麻。 冥官持权因意恶,直欲万类歼阴邪。穷严极烈势未已,不知泉底生阳芽。
tiān hán lìng   jiāng shā líng biān xiá gōng yuán kuǐ nán wǎng shì   lái chéng jiē    
cháng kōng àn dàn zuò chóu   guāng shì tòu yún hái zhē shuò fēng guā miàn chuī xuě   rǎo wàn qiào xiān huáng shā    
yuán zhōng suǒ zhuàng   wéi shì zhòng zǎn chá yǒu hàn jiāng háng zhèn yuǎn   shè píng fān jiā    
xiū dòng liè shù yíng   máo cháng jiāo jiā lǎo sōng èr zài wài   cūn liè mái jiāng shé    
yōu qín shēng hǎo jiǔ jué tīng   chéng yuǎn jìn hào zhāi zhōng jiǔ rěn zhuó   pín xiān    
míng guān chí quán yīn è   zhí wàn lèi jiān yīn xié qióng yán liè shì wèi   zhī quán shēng yáng