后续咏贫士三首 其二

宋代 虞集
归蜀越关陇,栈阁危登天。适越河济隔,堰水丈尺间。 饥寒迫旦暮,舟车计茫然。东家有一叟,欲去初不言。 早朝听诏毕,唤马阊阖前。童奴受宿戒,向煖争相先。 闻之嗔儿子:我何为汝牵?屦无千金贾,吾足安暇怜。
guī shǔ yuè guān lǒng   zhàn wēi dēng tiān shì yuè   yàn shuǐ zhàng chǐ jiān
hán dàn   zhōu chē máng rán dōng jiā yǒu sǒu   chū yán
zǎo cháo tīng zhào   huàn chāng qián tóng shòu 宿 jiè   xiàng nuǎn zhēng xiāng xiān
wén zhī chēn ér zi   wéi qiān   qiān jīn jiǎ   ān xiá lián